Khi ai đó rời bỏ bạn,
Hồi khoảng 6 tuổi, có lần mẹ mình đi đâu mãi không về. Khi mẹ quay trở lại, trên chiếc xe đạp cũ của bà, mình thấy mắt mẹ đỏ hoe. Mẹ nói với mình: “Từ giờ con sẽ ở với bố, em ở với mẹ. Bố mẹ không sống với nhau được nữa con à.”
Mình khóc, trái tim mình nhói đau. Lần đầu tiên trong đời, mình cảm nhận được nỗi đau của sự chia ly.
Sau lần đó, bố mẹ mình vẫn quay trở lại với nhau. Tuy nhiên, những trận cãi vã, tiếng đập bàn và những giọt nước mắt xảy ra liên tục. Trong suốt bao nhiêu năm, bố mẹ mình luôn tan và hợp. Sau mỗi trận cãi nhau, bố mẹ đều trở nên rất lạnh lùng và dễ nổi nóng.
Mỗi lúc như vậy, mình đều ngồi ở góc nhà và lặng lẽ quan sát. Hồi nhỏ, mình rất thích ngồi ở góc nhà như vậy. Mình sẽ thưởng chọn chỗ nào xa cái khung cảnh hỗn độn trước mắt, phải đủ tối, và phải đủ để mình nhìn thấy hết mọi chuyện. Nhưng đôi khi nó cũng không an toàn lắm, có một lần bố đã ném cái tô ăn cơm đầy thức ăn vào chị gái và văng tung tóe đến góc ngồi của mình.
Đâu đó trong tuổi thơ vụng dại đấy, mình đã nhiều lần tự hỏi: Tại sao?
“Tại sao không ai quan tâm đến mình?”
“Tại sao không ai quan tâm rằng những cái chén bát họ quăng đi văng đến ngay trước mặt mình, những cái ghế bị đập gãy đã làm mình hoảng sợ, mình đã chạy trốn ra đường cùng đám bạn xấu và bị bắt nạt, phải chăng mình không được yêu thương đến thế sao?".
Mình đã rất sợ rằng một ngày nào đó mình sẽ thật sự bị bố mẹ bỏ rơi, nó như một bản án cho tội danh mình không xứng đáng được yêu thương.
Nỗi sợ này len lỏi vào từng tế bào trong cơ thể mình, chậm chậm, đi vào trong tiềm thức của mình và nằm im ở đó. Mình lớn dần lên cùng với thời gian thì cái nỗi sợ đó càng nhẹ nhàng mọc rễ và bám chặt trong tâm trí mình hơn.
Nó thủ thỉ với mình rằng khi ai đó rời bỏ mình, điều đó có nghĩa là có gì đó sai ở mình và con người mình không được yêu thương.
Mình sợ hãi và hoảng loạn. Cố níu kéo để không ai rời bỏ mình hết.
Mình mang vẻ bề ngoài của người con gái hòa nhã và dễ chịu. Mình có thể thay đổi bản thân để phù hợp với bất kỳ ai và bất kỳ điều gì. Nhưng tận sâu bên trong lòng, mình bất an, khao khát nhận được sự chung thủy và tình yêu vào chính con người thật của mình.
Đến giờ, mình vẫn còn nhớ về mối tình cũ kéo dài 7 năm từ thời học sinh. Mình sợ sẽ bị rời bỏ đến nỗi đã đánh mất bản thân mình, bị lụy đến mức tưởng chừng như mình có thể quỳ gối xuống và cầu xin sự chung thủy ở cậu ta. Đừng hiểu nhầm, cậu ta là người tốt. Nhưng nếu mình nhận ra điều này sớm hơn, mình và cậu ta đã có thể giải phóng tự do cho nhau nhanh hơn và dễ dàng hơn.
Lúc đấy, tình yêu đối với mình như một thứ ánh sáng mờ ảo trước mắt. Mình cứ nghĩ chỉ cần bắt được nó thì mình sẽ có được hạnh phúc. Nhưng bạn biết không, tình yêu y hệt như ánh sáng, chúng không thể nắm bắt được, chỉ có thể cảm nhận hạnh phúc đến từ nó.
Chỉ đến khi mình ngã quỵ xuống với những mảnh vỡ trái tim tan nát. Lúc đấy, mình mới nhận ra rằng người duy nhất có thể cho mình tình yêu và sự chung thủy lâu bền nhất đó chính là bản thân mình.
Giống như nhà thơ nổi tiếng Rumi từng nói: “Bạn phải làm trái tim bạn tan vỡ thành từng mảnh cho đến khi nó mở ra".
"You have to keep breaking your heart until it opens" - Poet Rumi
Mình bắt đầu quay về học cách yêu bản thân mình.
Đã một thời gian khá dài trôi qua khi mình bắt đầu thay đổi bản thân, nhiều người cũng đến và đi, có người cho mình tình yêu và sự ủng hộ sâu sắc. Mình dang tay đón nhận một cách hạnh phúc, nhưng mình luôn biết rằng, mình chỉ có thể đón nhận chứ không thể nắm giữ.
Nếu họ muốn đến, mình có thể để cho họ vào. Nếu họ muốn đi,mình chân thành chúc phúc cho họ.
Mình biết rằng, sau cùng, có một thứ tình yêu luôn ở cạnh mình, đó là tình yêu mà mình có thể dành cho chính bản thân.
Vừa rồi mình có một vài người bạn. Không hẳn thân thiết nhưng cũng đã có những khoảnh khắc kết nối vui vẻ, họ đã quyết định rời xa mình. Trái tim đầy cảm xúc của mình cảm thấy buồn, một giọng nói lại thủ thỉ nổi lên: “Thấy chưa, bạn không xứng đáng được yêu thương, mọi người, ai biết được con người thật của bạn sẽ rời xa bạn".
Như đứa trẻ 6 tuổi năm nào, nỗi sợ ấy vẫn ở đấy. Mình không biết khi nào thì nó sẽ chịu rời xa mình, nhưng giờ đây điều khác biệt là tôi có thể nhận thức được chúng.
Chúng chỉ là một phần trong mình, được gây ra bởi những tổn thương trong quá khứ. Mình học cách lắng nghe và chấp nhận chúng. Mình nhận ra rằng chúng ở đây để giúp mình trưởng thành hơn và dạy mình yêu thương bản thân hơn, kể cả khi trong mình luôn có phần nào đó không yêu bản thân mình.
Và mình hít thở một hơi thật sâu, đứng thẳng lưng và nhẹ nhàng nói với bản thân: Ngay cả khi một người rời xa mình, mình vẫn có giá trị, được yêu thương vô cùng.
Người bạn thân yêu của mình, nếu một ngày có ai đó muốn rời xa bạn, hãy để họ tự do ra đi. Bạn có thể buồn, có thể khóc, nhưng sau cùng, hãy nhớ rằng bạn luôn được yêu thương cho dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Bạn được yêu thương bởi chính bạn, vũ trụ, rất nhiều người khác nữa. Chúng ta hoàn toàn không đơn độc trên hành trình này.
Và bây giờ, mình mời bạn:
Hãy nhắm mắt lại, hít thở 3 lần thật sâu và tự nói với bản thân mình: “Tôi xứng đáng được yêu thương cho dù ai đó rời bỏ tôi đi chăng nữa”. Hãy cảm nhận sức mạnh mà câu nói này đang mang lại cho cơ thể bạn.
Bạn cảm thấy thế nào? Hãy comment ở phía dưới cho Katherine nhé.
Yêu bạn,
Katherine.